Thiên tai, Nhân họa hay khủng hoảng niềm tin?

03/02/2020 20:43 |
581

Cách đây vài năm, Nhật Bản xảy ra thảm họa động đất. Một bà chị lấy chồng Nhật post lên Fb rằng:

- Hôm nay đi đổ xăng, sợ khủng hoảng nên đổ đầy bình, định đi siêu thị hốt đồ thì bị chồng Nhật mắng. "Chỉ được đổ nửa bình". Chị hỏi " Tại sao, bình thường em vẫn đổ đầy bình mà ? Nhất là đang khủng hoảng, lỡ mai không còn xăng đổ thì sao ? "
Chồng chị đáp " Vì là khủng hoảng nên mới chỉ được đổ nửa bình. Chừa cho những người đang bị thiếu hụt ở vùng thiên tai".

Và không phải mỗi chồng chị, mà người Nhật nào cũng làm y như vậy ? Vì khủng hoảng nên mọi người đều cố gắng không tích trữ để phần lương thực dư cho những nơi đang gặp tai họa. Nhường cho ngừoi đang cần.

Và sau đó toàn thế giới nghiêng đầu trước hình ảnh dòng người Nhật xếp rồng rắn nhẫn nại nhường nhịn, che chở, chờ đợi để được cứu hộ.

Dĩ nhiên không thể so sánh người Nhật và người Việt vì trình độ xã hội, giáo dục, nhân sinh mọi thứ đều khác nhau.

Và cái chúng ta thiếu nhất chính là niềm tin cho nhau, cho chính quyền và cho xã hội . Chúng ta không có niềm tin rằng, chỉ cần mình tốt, mình sẽ được đối xử như cách mình sẽ đối xử xã hội.

Do đó chúng ta trở nên khủng hoảng.

Tuy nhiên, post bài này không phải để phân tích xã hội hay so sánh người nào. Post bài này chỉ để nói 1 chuyện. Đôi khi Thiên Tai không đáng sợ bằng Nhân Họa.

Ví dụ như khẩu trang và nước rửa tay. Thật ra theo mức độ nhà máy và tốc độ sản xuất. Nếu chúng ta mua đủ xài trong vài ngày, sau đó lại tiếp tục mua tiếp, bảo đảm sẽ không thiếu cho bất kỳ ai trong 90 triệu dân số hiện tại. Nhưng chỉ vì có rất rất nhiều người, tích trữ cả trăm hộp trong nhà nên mới tức thời xảy ra khủng hoảng. Và dự là qua cơn khủng hoảng này, lượng khẩu trang, nứơc sát trùng tích trữ đó có thể xài đến vài năm.

Thực phẩm cũng vậy. Thực ra nếu chúng ta vẫn sống theo bình thường với tốc độ sản xuất thực phẩm hiện tại chúng ta sẽ không bao giờ xảy ra khan hiếm.

Cứ sống tốt, rồi mọi việc sẽ ổn.

TIN TỨC LIÊN QUAN